
Tôi đã chuyển từ người vô hình trên Internet thành người được nhớ tới như thế nào
Có một thời gian dài tôi tồn tại trên Internet nhưng không ai biết tôi là ai. Tôi đọc rất nhiều, học rất nhiều, xem rất nhiều người khác chia sẻ, nhưng bản thân thì hoàn toàn im lặng. Tôi giống như một người đứng trong đám đông, nhìn mọi thứ diễn ra, nhưng không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Xem thêm: Tôi đã chuyển từ người vô hình trên Internet thành người được nhớ tới như thế nàoTôi không thiếu kiến thức. Tôi chỉ thiếu một thứ duy nhất, đó là sự dám xuất hiện.
Tôi đã vô hình trên Internet như thế nào
Trước đây, tôi luôn nghĩ rằng mình chưa đủ giỏi để chia sẻ. Tôi sợ nói sai, sợ bị đánh giá, sợ người khác nghĩ mình đang thể hiện. Mỗi lần định đăng một bài viết hay quay một video, tôi lại tự hỏi liệu điều này có đủ hay chưa.

Kết quả là tôi không đăng gì cả. Và khi không xuất hiện, Internet cũng không có lý do gì để ghi nhớ tôi.
Không ai nhớ đến một người không bao giờ lên tiếng.
Bước ngoặt đầu tiên giúp tôi được nhìn thấy
Tôi bắt đầu thay đổi khi nhận ra một điều đơn giản. Nếu tôi tiếp tục im lặng, thì dù có học thêm bao nhiêu, tôi vẫn chỉ là người vô hình. Tôi quyết định không chờ đủ giỏi nữa, mà chia sẻ những gì mình đang làm, đang học, và đang trải qua.
Những nội dung đầu tiên rất bình thường. Không hay, không đông người xem, không có phản hồi mạnh. Nhưng tôi xuất hiện đều. Ngày này qua ngày khác, cùng một chủ đề, cùng một hướng chia sẻ.
Chính sự lặp lại đó đã tạo ra sự quen thuộc.
Từ được nhìn thấy đến được nhớ tới
Sau một thời gian, tôi nhận ra một thay đổi rõ ràng. Mọi người bắt đầu nhắc lại những điều tôi từng nói. Có người inbox hỏi ý kiến. Có người bảo họ nhớ đến tôi khi gặp một vấn đề cụ thể.
Tôi hiểu ra rằng, thương hiệu cá nhân không hình thành trong một khoảnh khắc. Nó được xây bằng những lần xuất hiện âm thầm, nhất quán, và đủ thật.
Từ một người vô hình, tôi không trở thành người nổi tiếng. Nhưng tôi trở thành người được nhớ tới. Và với thương hiệu cá nhân, như vậy đã là quá đủ để bắt đầu tạo ra giá trị.



